
Việc Liên minh châu Âu (EU) khởi động điều tra chống bán phá giá đối với vịt Bắc Kinh nhập khẩu từ Trung Quốc không đơn thuần là một tranh chấp thương mại, mà là hệ quả từ sự khác biệt sâu sắc trong văn hóa tiêu dùng và mô hình kinh tế. Tại Trung Quốc, triết lý tận dụng tối đa mọi bộ phận của con vịt—từ thịt, nội tạng, tiết, mỡ cho đến lông—tạo ra một chuỗi giá trị toàn diện. Mô hình này cho phép doanh nghiệp khai thác triệt để giá trị vật nuôi, giúp giảm giá thành sản phẩm cuối cùng mà vẫn đảm bảo lợi nhuận, trong khi người tiêu dùng được hưởng mức giá hợp lý. Ngược lại, tại châu Âu, chi phí lao động cao và thói quen tiêu dùng hạn hẹp (chủ yếu dùng ức và đùi) khiến nhiều bộ phận bị bỏ phí, làm giảm hiệu quả kinh tế trên mỗi đơn vị sản phẩm. Sự chênh lệch về năng lực khai thác giá trị này khiến EU nghi ngờ Trung Quốc bán phá giá. Tuy nhiên, việc EU chọn Brazil làm quốc gia thay thế để xác định "giá trị thông thường" bị coi là thiếu cơ sở, bởi Brazil có quy mô sản xuất nhỏ và cấu trúc tiêu dùng tương tự châu Âu, hoàn toàn khác biệt với quy mô khổng lồ và hệ sinh thái tiêu thụ đa dạng của Trung Quốc. Vấn đề cốt lõi nằm ở năng lực cạnh tranh. Trong khi nông nghiệp EU nhận được những khoản hỗ trợ khổng lồ từ Chính sách Nông nghiệp Chung (CAP), các doanh nghiệp tại đây vẫn gặp khó khăn khi đối đầu với sản phẩm Trung Quốc. Điều này đặt ra câu hỏi về việc liệu EU có đang dùng rào cản thương mại để che đậy sự suy giảm năng lực cạnh tranh nội tại. Cuối cùng, thay vì những tính toán kỹ thuật phức tạp, quyền lợi của người tiêu dùng trong việc tiếp cận thực phẩm chất lượng với giá thành rẻ mới là giá trị thực sự cần được bảo vệ.
Thị trường lao động Hà Nội đang tăng trưởng tích cực với nhu cầu tuyển dụng lớn, đặc biệt trong tháng 6 với khoảng 56.000 vị trí. Tuy nhiên, thực trạng mất cân đối cung cầu diễn ra rõ rệt khi doanh nghiệp thiếu hụt nghiêm trọng nhân sự kỹ thuật tay nghề cao và phân khúc tầm trung, trong khi dư thừa lao động phổ thông và nhân viên văn phòng. Khối thương mại - dịch vụ hiện dẫn đầu nhu cầu tuyển dụng (chiếm 50,8%), tiếp theo là công nghiệp chế biến, chế tạo (18,3%). Đáng chú ý, ngành xây dựng đang trở thành "điểm nóng" do sự tăng tốc của các đại dự án hạ tầng như đường Vành đai 4, cầu Tứ Liên và cầu Trần Hưng Đạo. Điều này tạo ra cuộc cạnh tranh nhân sự khốc liệt, buộc các tổng thầu phải nâng cao đãi ngộ cho kỹ sư và thợ kỹ thuật với mức lương hấp dẫn để thu hút nhân tài. Xu hướng dịch chuyển nhân sự trong thời gian tới sẽ tập trung vào ba hướng chính. Thứ nhất là cuộc chiến giành giật nhân lực trình độ cao trong lĩnh vực hạ tầng và xây dựng. Thứ hai là sự nâng cao tiêu chí tuyển dụng trong ngành F&B và dịch vụ, ưu tiên ứng viên đa nhiệm, giỏi ngoại ngữ, đồng thời ghi nhận sự dịch chuyển các cơ sở sản xuất ra vùng ven. Thứ ba là sự chuyển dịch từ nhu cầu "xây dựng" sang "vận hành", khi nhiều công trình hoàn thiện sẽ kéo theo nhu cầu lớn về nhân sự quản lý tòa nhà và kỹ thuật viên bảo trì hệ thống. Nhìn chung, thị trường đang ưu tiên những lao động có kỹ năng nghề vững vàng, kinh nghiệm thực tiễn và khả năng thích ứng công nghệ. Những người đáp ứng được yêu cầu chuyên môn sâu sẽ có lợi thế cạnh tranh vượt trội, trong khi lao động giản đơn tại nội đô sẽ đối mặt với cơ hội việc làm ngày càng thu hẹp.
DP World, nhà điều hành cảng hàng đầu của Dubai, đang lên kế hoạch xây dựng một hải cảng đa mục đích và một bến container mới tại tiểu vương quốc Fujairah, nằm trên bờ biển phía Đông của UAE. Bước đi chiến lược này nhằm giảm sự phụ thuộc vào cảng Jebel Ali và đặc biệt là tránh việc vận chuyển hàng hóa qua eo biển Hormuz, tuyến vận tải biển huyết mạch nhưng đầy rủi ro. Quyết định này được đưa ra trong bối cảnh căng thẳng leo thang giữa Mỹ và Iran, khiến eo biển Hormuz liên tục bị gián đoạn bởi các cuộc tấn công bằng tên lửa và máy bay không người lái. Thực tế, hoạt động tại Jebel Ali đã sụt giảm nghiêm trọng từ 90-95% khi Iran đóng cửa eo biển, gây ảnh hưởng nặng nề đến lợi nhuận của DP World và vị thế trung tâm logistics toàn cầu của Dubai. Việc chuyển dịch một phần công suất sang Vịnh Oman cho phép hàng hóa ra vào UAE mà không cần đi qua Hormuz, sau đó được vận chuyển bằng đường bộ đến Dubai, Abu Dhabi và các nước láng giềng. Dự án mới, dự kiến hoàn thành sớm nhất trong 1,5 năm với vốn đầu tư ban đầu hàng trăm triệu USD, là một phần trong chiến lược rộng lớn của chính phủ UAE nhằm bảo vệ nền kinh tế trước các xung đột địa chính trị. Mặc dù vậy, các quan chức khẳng định Jebel Ali vẫn sẽ giữ vai trò cốt lõi nhờ hệ sinh thái khu kinh tế tự do và cơ sở hạ tầng công nghiệp đồ sộ, không bị thay thế hoàn toàn. Sự thay đổi này đánh dấu một bước ngoặt trong tư duy phát triển hạ tầng tại Vùng Vịnh, khi các quốc gia không còn giả định rằng giao thông qua eo biển Hormuz sẽ luôn thông suốt. Cùng với việc Abu Dhabi tăng cường xuất khẩu dầu thô qua Fujairah, UAE đang quyết liệt đa dạng hóa hành lang kinh tế để đảm bảo an ninh thương mại bền vững.
Nhiều doanh nghiệp bất động sản tư nhân Trung Quốc đang đối mặt với nguy cơ tái vỡ nợ nghiêm trọng khi thị trường nhà ở tiếp tục suy yếu, khiến dòng tiền sụt giảm mạnh và các kế hoạch tái cơ cấu trước đó trở nên bất khả thi. Tình trạng này cho thấy những giả định về sự phục hồi của thị trường trong các phương án tái cơ cấu nợ trước đây là quá lạc quan, trong khi thực tế doanh số và giá trị tài sản không cải thiện như kỳ vọng. Điển hình là China Aoyuan Group, đơn vị vừa không thể thanh toán lô trái phiếu nội địa trị giá 1,83 tỷ nhân dân tệ dù đã hoàn tất tái cơ cấu nợ trái phiếu USD vào năm 2024. Tương tự, R&F Properties cũng gặp khó khăn trong việc thực hiện nghĩa vụ thanh toán sau thỏa thuận tái cơ cấu 4,9 tỷ USD năm 2022, hiện phải đề xuất các phương án hoàn trả tiền mặt thấp kỷ lục. Ngay cả những "ông lớn" như China Vanke cũng ghi nhận mức lỗ ròng dự kiến từ 12 đến 15 tỷ nhân dân tệ trong nửa đầu năm, buộc phải phụ thuộc nhiều hơn vào nguồn lực tài chính từ nhà nước. Các doanh nghiệp khác như Sunac và Zhenro Properties cũng rơi vào vòng xoáy tương tự khi liên tục vi phạm nghĩa vụ thanh toán các khoản vay ngân hàng hoặc đối mặt với yêu cầu thanh lý công ty con từ chủ nợ. Áp lực càng đè nặng lên các doanh nghiệp quy mô nhỏ do khả năng tiếp cận vốn hạn chế và thiếu sự hỗ trợ từ chính phủ. Với khoảng 22 tỷ USD trái phiếu nước ngoài sẽ đáo hạn vào năm 2026, trong khi Bắc Kinh chưa triển khai các biện pháp đủ mạnh để kích cầu, triển vọng phục hồi của ngành bất động sản Trung Quốc vẫn hết sức ảm đạm, đẩy nhiều doanh nghiệp trở lại bàn đàm phán nợ trong tình thế tuyệt vọng.
Bức tranh tổng thể kinh tế năm 2026 cho thấy xu hướng chuyển dịch rõ rệt giữa khu vực Doanh nghiệp và Kinh tế cá thể. Ở khu vực Doanh nghiệp tăng trưởng nhanh về số lượng, thu hút và phát triển lực lượng lao động lớn thì ở khu vực Kinh tế cá thể tốc độ tăng quy mô lại có xu hướng chậm lại, tỷ trọng lao động có sự dịch chuyển.
Bức tranh tổng thể kinh tế năm 2026 cho thấy xu hướng chuyển dịch rõ rệt giữa khu vực Doanh nghiệp và Kinh tế cá thể. Ở khu vực Doanh nghiệp tăng trưởng nhanh về số lượng, thu hút và phát triển lực lượng lao động lớn thì ở khu vực Kinh tế cá thể tốc độ tăng quy mô lại có xu hướng chậm lại, tỷ trọng lao động có sự dịch chuyển.