Vietnamese crab exporterdouble-skinned crabs

Điểm tin

Điểm tin 18h ngày 17/7
Thứ sáu, 17/07/2026, 18:00

Điểm tin 18h ngày 17/7

00:00
00:00

TIN CHÍNH

1:39

Ấn Độ đang chủ động thúc đẩy việc đưa lực lượng lao động ra nước ngoài thông qua các thỏa thuận thương mại với nhiều đối tác từ châu Âu, New Zealand đến Nga và Trung Đông. Mục tiêu kép của chính sách này là giảm bớt áp lực việc làm nghiêm trọng trong nước và tăng cường nguồn kiều hối, vốn đã trở thành trụ cột quan trọng của nền kinh tế. Với lực lượng lao động khổng lồ, Ấn Độ đối mặt với thách thức lớn khi nền kinh tế chưa thể tạo đủ việc làm, đặc biệt cho lao động có trình độ cao, khiến tỷ lệ thất nghiệp duy trì ở mức 5-6%, thậm chí cao hơn nếu tính cả tình trạng thiếu việc làm. Kiều hối đóng góp khoảng 3% GDP, đưa Ấn Độ trở thành nước nhận kiều hối lớn nhất thế giới, củng cố sự phụ thuộc của chính phủ vào nguồn thu này. Chính sách này hoàn toàn trái ngược với Trung Quốc, quốc gia có dân số tương đương nhưng lại tập trung thu hút nhân tài "hải quy" về nước. Trung Quốc đã xây dựng được nền tảng vững chắc và đầu tư mạnh vào R&D (hơn 3,5% GDP) để phát triển các ngành công nghệ cao như AI, bán dẫn, sinh học. Ngược lại, Ấn Độ chỉ dành khoảng 0,5% GDP cho R&D, thiếu cơ hội tương xứng trong nước. Do đó, New Delhi không xem "chảy máu chất xám" là mối lo ngại, mà chủ động khuyến khích người dân tìm kiếm cơ hội ở nước ngoài. Tuy nhiên, nỗ lực của Ấn Độ vấp phải làn sóng phản đối chống nhập cư gia tăng toàn cầu. Tại New Zealand, thỏa thuận thương mại tự do tạo điều kiện cho lao động Ấn Độ đang bị phản đối mạnh mẽ ngay trong liên minh cầm quyền vì lo ngại về quy định nhập cư "chưa từng có tiền lệ" và cạnh tranh việc làm. Ở Australia, sự gia tăng nhanh chóng số người nhập cư từ Ấn Độ đã gây ra các cuộc biểu tình. Ngay cả Mỹ, điểm đến truyền thống của lao động Ấn Độ, cũng đang siết chặt quy định thị thực H-1B. Những biến động chính sách này đã dạy Ấn Độ bài học về sự cần thiết của các hiệp định dịch chuyển lao động song phương, ổn định và bền vững hơn, thay vì phụ thuộc vào chính sách thị thực đơn phương của một quốc gia. Điều này thúc đẩy Ấn Độ ký kết thêm các thỏa thuận tương tự với Nga, Israel và EU.

1:35

Chiến dịch quân sự của Mỹ nhằm vào Iran đã leo thang trở lại, biến eo biển Hormuz thành tâm điểm của cuộc xung đột và đe dọa đẩy giá năng lượng toàn cầu tăng cao. Sau giai đoạn đầu không đạt được kết quả như kỳ vọng – Iran vẫn duy trì kiểm soát Hormuz dù Mỹ không kích dữ dội và lãnh tụ tối cao đã qua đời – chính quyền Tổng thống Trump bước vào "giai đoạn hai". Trọng tâm mới là làm suy yếu quyền kiểm soát của Tehran đối với tuyến hàng hải chiến lược này, nơi vận chuyển khoảng 20% lượng dầu mỏ thế giới. Đáp trả các vụ tấn công tàu chở dầu của Iran, Mỹ đã nối lại các đợt không kích quy mô lớn vào hàng chục mục tiêu quân sự, bao gồm radar ven biển và bệ phóng tên lửa chống hạm. Đồng thời, Mỹ tái áp đặt lệnh phong tỏa hải quân đối với các cảng Iran, nhằm mở lại Hormuz cho vận tải biển và gây sức ép kinh tế lên Tehran. Tổng thống Trump nhanh chóng tuyên bố chiến dịch thành công, khẳng định eo biển đã mở cửa cho mọi tàu thuyền, trừ tàu của Iran. Tuy nhiên, mức độ sẵn sàng của Mỹ để thực thi lệnh phong tỏa và kiểm soát Hormuz vẫn là câu hỏi lớn. Khả năng Mỹ chiếm đảo Kharg, trung tâm xuất khẩu dầu của Iran, từng được cân nhắc nhưng gác lại vì lo ngại thương vong, cho thấy rủi ro leo thang đáng kể. Mục tiêu trước mắt của Washington là buộc Iran cho phép tàu chở dầu tự do đi qua Hormuz, và về lâu dài là đưa Tehran trở lại bàn đàm phán về các vấn đề như uranium làm giàu. Chiến lược này đối mặt với rủi ro cố hữu: Iran có lợi thế trong đối đầu phi đối xứng, chỉ cần gây đủ thiệt hại và đe dọa để các hãng vận tải e ngại, như các vụ tấn công tàu chở dầu gần đây đã chứng minh. Dù Mỹ tin nền kinh tế Iran đang suy kiệt là lợi thế, câu hỏi then chốt là bên nào có thể chịu sức ép lâu hơn: giới lãnh đạo Iran trước nền kinh tế yếu kém, hay Tổng thống Trump trước tình trạng giá dầu tăng và lạm phát leo thang tại Mỹ. Nếu xung đột lan rộng và Iran tấn công cơ sở năng lượng khu vực, giá dầu và khí đốt toàn cầu có thể tăng vọt không kiểm soát.

1:25

Trung Quốc đã đạt được những thành tựu đáng kể trong cuộc chiến chống sa mạc hóa thông qua Chương trình Rừng phòng hộ Tam Bắc, hay "Vạn lý Trường thành Xanh", khởi xướng từ năm 1978. Bằng phương pháp "ô cờ rơm" giúp cố định cồn cát và trồng cây non, chương trình đã từng bước đẩy lùi tình trạng đất đai khô cằn ở miền Bắc. Sau gần nửa thế kỷ, diện tích sa mạc hóa đã giảm trung bình hơn 1.000 km2 mỗi năm từ năm 2000, và độ che phủ rừng tại các khu vực triển khai tăng từ 5% lên 14% vào năm 2022, với tổng diện tích rừng trồng đạt khoảng 500.000 km2. Thành công này là kết quả của nỗ lực bền bỉ từ hơn 300 triệu lao động nông thôn, quy hoạch dài hạn và đầu tư công quy mô lớn của Chính phủ, cùng với một phần may mắn từ điều kiện khí hậu thuận lợi. Các chuyên gia quốc tế như ông Barron Joseph Orr từ UNCCD đánh giá cao cam kết chính trị lâu dài của Trung Quốc, khẳng định việc đảo ngược sa mạc hóa là hoàn toàn khả thi nếu được tích hợp vào chiến lược phát triển quốc gia. Tuy nhiên, giới khoa học cảnh báo rằng những thành quả này vẫn rất mong manh và cuộc chiến chống sa mạc hóa còn dài. Thách thức lớn nhất là duy trì các hệ sinh thái đã phục hồi trong bối cảnh biến đổi khí hậu phức tạp. Điều này đòi hỏi quản lý cẩn trọng, giám sát lâu dài, đảm bảo nguồn nước và chất lượng đất. Các chuyên gia nhấn mạnh chương trình phục hồi cần gắn chặt với sinh kế địa phương để đảm bảo sự tham gia và lợi ích kinh tế, duy trì cam kết lâu dài của cộng đồng. Câu hỏi về khả năng duy trì thành quả nếu quy mô đầu tư và can thiệp giảm xuống vẫn là mối quan tâm lớn. Truyền lại tinh thần yêu thiên nhiên cho thế hệ trẻ cũng là yếu tố quan trọng để bảo vệ những gì đã gây dựng.

1:39

Thị trường chứng khoán chiều nay chứng kiến kịch bản tiêu cực khi VN-Index giảm sâu hơn đáng kể 0,93% (-16,79 điểm), tệ hơn nhiều so với phiên sáng. Độ rộng thị trường rất yếu với 216 mã giảm áp đảo 95 mã tăng, và 140 cổ phiếu đóng cửa giảm từ 1% trở lên. Thanh khoản tăng hơn 39% xác nhận áp lực bán đã gia tăng mạnh mẽ, bên bán chủ động hạ giá và xả hàng. Nhóm VN30 cũng chịu sức ép lớn, với 19/30 mã tiếp tục tụt giá sâu thêm. Nhiều cổ phiếu vốn hóa lớn như VIC (-1,35%), VHM (-1,61%), VCB (-1,52%) và TCB (-1,41%) lao dốc mạnh, gây tâm lý bất an. Toàn bộ 10 cổ phiếu vốn hóa lớn nhất VN-Index đều đóng cửa trong sắc đỏ, 7 mã giảm quá 1%, trái ngược hoàn toàn với động lực phục hồi từ nhóm blue-chips của phiên chiều hôm trước. Dù có những điểm sáng hiếm hoi từ VNM (tăng 4,98% với thanh khoản kỷ lục 756,3 tỷ đồng) và STB (tăng 2,37% nhờ dòng tiền mua tích cực), nhưng chúng không đủ sức chống lại làn sóng giảm giá lan rộng. Midcap cũng hứng chịu phần lớn mức giảm mạnh, với hàng loạt cổ phiếu thanh khoản khá lớn như DPM, BCE, HDC, VDS, CII, CTS, NKG, FTS, DIG, VCG đều giảm trên 3%. Thanh khoản thị trường chủ yếu tập trung vào các mã giảm sâu, với 15 mã giảm trên trăm tỷ đồng, chiếm khoảng 48,2% tổng giá trị khớp lệnh sàn HoSE. Nhà đầu tư nước ngoài tiếp tục bán ròng mạnh thêm 312 tỷ đồng trong phiên chiều, nâng tổng mức bán ròng cả ngày lên khoảng 624 tỷ đồng. Họ tập trung bán ròng TCB, PNJ, MBB, VPB, CTG, VRE, VHM, ACB, VIX, trong khi chỉ mua ròng mạnh VNM, LPB, VND. Diễn biến này cho thấy dòng tiền đang "đóng băng" và thị trường đang "lịm" dần, với tâm lý tiêu cực bao trùm.

Trong lĩnh vực y tế, Việt Nam đã làm chủ công nghệ điều chế các chủng loại đồng vị và dược chất phóng xạ phục vụ y học hạt nhân. Khoa học hạt nhân nước ta đã phát triển các dược chất phóng xạ thế hệ mới để chẩn đoán và điều trị ung thư. Đây là những bước tiến vượt bậc trong nỗ lực đưa năng lượng nguyên tử vào phục vụ dân sinh.

Điểm tin 18h ngày 17/7
Điểm tin 18h ngày 17/7
00:00
00:00
Điểm tin 18h ngày 17/7

Điểm tin 18h ngày 17/7

Nội dung chính
Danh sách phát

Ấn Độ đang chủ động thúc đẩy việc đưa lực lượng lao động ra nước ngoài thông qua các thỏa thuận thương mại với nhiều đối tác từ châu Âu, New Zealand đến Nga và Trung Đông. Mục tiêu kép của chính sách này là giảm bớt áp lực việc làm nghiêm trọng trong nước và tăng cường nguồn kiều hối, vốn đã trở thành trụ cột quan trọng của nền kinh tế. Với lực lượng lao động khổng lồ, Ấn Độ đối mặt với thách thức lớn khi nền kinh tế chưa thể tạo đủ việc làm, đặc biệt cho lao động có trình độ cao, khiến tỷ lệ thất nghiệp duy trì ở mức 5-6%, thậm chí cao hơn nếu tính cả tình trạng thiếu việc làm. Kiều hối đóng góp khoảng 3% GDP, đưa Ấn Độ trở thành nước nhận kiều hối lớn nhất thế giới, củng cố sự phụ thuộc của chính phủ vào nguồn thu này. Chính sách này hoàn toàn trái ngược với Trung Quốc, quốc gia có dân số tương đương nhưng lại tập trung thu hút nhân tài "hải quy" về nước. Trung Quốc đã xây dựng được nền tảng vững chắc và đầu tư mạnh vào R&D (hơn 3,5% GDP) để phát triển các ngành công nghệ cao như AI, bán dẫn, sinh học. Ngược lại, Ấn Độ chỉ dành khoảng 0,5% GDP cho R&D, thiếu cơ hội tương xứng trong nước. Do đó, New Delhi không xem "chảy máu chất xám" là mối lo ngại, mà chủ động khuyến khích người dân tìm kiếm cơ hội ở nước ngoài. Tuy nhiên, nỗ lực của Ấn Độ vấp phải làn sóng phản đối chống nhập cư gia tăng toàn cầu. Tại New Zealand, thỏa thuận thương mại tự do tạo điều kiện cho lao động Ấn Độ đang bị phản đối mạnh mẽ ngay trong liên minh cầm quyền vì lo ngại về quy định nhập cư "chưa từng có tiền lệ" và cạnh tranh việc làm. Ở Australia, sự gia tăng nhanh chóng số người nhập cư từ Ấn Độ đã gây ra các cuộc biểu tình. Ngay cả Mỹ, điểm đến truyền thống của lao động Ấn Độ, cũng đang siết chặt quy định thị thực H-1B. Những biến động chính sách này đã dạy Ấn Độ bài học về sự cần thiết của các hiệp định dịch chuyển lao động song phương, ổn định và bền vững hơn, thay vì phụ thuộc vào chính sách thị thực đơn phương của một quốc gia. Điều này thúc đẩy Ấn Độ ký kết thêm các thỏa thuận tương tự với Nga, Israel và EU.

Chiến dịch quân sự của Mỹ nhằm vào Iran đã leo thang trở lại, biến eo biển Hormuz thành tâm điểm của cuộc xung đột và đe dọa đẩy giá năng lượng toàn cầu tăng cao. Sau giai đoạn đầu không đạt được kết quả như kỳ vọng – Iran vẫn duy trì kiểm soát Hormuz dù Mỹ không kích dữ dội và lãnh tụ tối cao đã qua đời – chính quyền Tổng thống Trump bước vào "giai đoạn hai". Trọng tâm mới là làm suy yếu quyền kiểm soát của Tehran đối với tuyến hàng hải chiến lược này, nơi vận chuyển khoảng 20% lượng dầu mỏ thế giới. Đáp trả các vụ tấn công tàu chở dầu của Iran, Mỹ đã nối lại các đợt không kích quy mô lớn vào hàng chục mục tiêu quân sự, bao gồm radar ven biển và bệ phóng tên lửa chống hạm. Đồng thời, Mỹ tái áp đặt lệnh phong tỏa hải quân đối với các cảng Iran, nhằm mở lại Hormuz cho vận tải biển và gây sức ép kinh tế lên Tehran. Tổng thống Trump nhanh chóng tuyên bố chiến dịch thành công, khẳng định eo biển đã mở cửa cho mọi tàu thuyền, trừ tàu của Iran. Tuy nhiên, mức độ sẵn sàng của Mỹ để thực thi lệnh phong tỏa và kiểm soát Hormuz vẫn là câu hỏi lớn. Khả năng Mỹ chiếm đảo Kharg, trung tâm xuất khẩu dầu của Iran, từng được cân nhắc nhưng gác lại vì lo ngại thương vong, cho thấy rủi ro leo thang đáng kể. Mục tiêu trước mắt của Washington là buộc Iran cho phép tàu chở dầu tự do đi qua Hormuz, và về lâu dài là đưa Tehran trở lại bàn đàm phán về các vấn đề như uranium làm giàu. Chiến lược này đối mặt với rủi ro cố hữu: Iran có lợi thế trong đối đầu phi đối xứng, chỉ cần gây đủ thiệt hại và đe dọa để các hãng vận tải e ngại, như các vụ tấn công tàu chở dầu gần đây đã chứng minh. Dù Mỹ tin nền kinh tế Iran đang suy kiệt là lợi thế, câu hỏi then chốt là bên nào có thể chịu sức ép lâu hơn: giới lãnh đạo Iran trước nền kinh tế yếu kém, hay Tổng thống Trump trước tình trạng giá dầu tăng và lạm phát leo thang tại Mỹ. Nếu xung đột lan rộng và Iran tấn công cơ sở năng lượng khu vực, giá dầu và khí đốt toàn cầu có thể tăng vọt không kiểm soát.

Trung Quốc đã đạt được những thành tựu đáng kể trong cuộc chiến chống sa mạc hóa thông qua Chương trình Rừng phòng hộ Tam Bắc, hay "Vạn lý Trường thành Xanh", khởi xướng từ năm 1978. Bằng phương pháp "ô cờ rơm" giúp cố định cồn cát và trồng cây non, chương trình đã từng bước đẩy lùi tình trạng đất đai khô cằn ở miền Bắc. Sau gần nửa thế kỷ, diện tích sa mạc hóa đã giảm trung bình hơn 1.000 km2 mỗi năm từ năm 2000, và độ che phủ rừng tại các khu vực triển khai tăng từ 5% lên 14% vào năm 2022, với tổng diện tích rừng trồng đạt khoảng 500.000 km2. Thành công này là kết quả của nỗ lực bền bỉ từ hơn 300 triệu lao động nông thôn, quy hoạch dài hạn và đầu tư công quy mô lớn của Chính phủ, cùng với một phần may mắn từ điều kiện khí hậu thuận lợi. Các chuyên gia quốc tế như ông Barron Joseph Orr từ UNCCD đánh giá cao cam kết chính trị lâu dài của Trung Quốc, khẳng định việc đảo ngược sa mạc hóa là hoàn toàn khả thi nếu được tích hợp vào chiến lược phát triển quốc gia. Tuy nhiên, giới khoa học cảnh báo rằng những thành quả này vẫn rất mong manh và cuộc chiến chống sa mạc hóa còn dài. Thách thức lớn nhất là duy trì các hệ sinh thái đã phục hồi trong bối cảnh biến đổi khí hậu phức tạp. Điều này đòi hỏi quản lý cẩn trọng, giám sát lâu dài, đảm bảo nguồn nước và chất lượng đất. Các chuyên gia nhấn mạnh chương trình phục hồi cần gắn chặt với sinh kế địa phương để đảm bảo sự tham gia và lợi ích kinh tế, duy trì cam kết lâu dài của cộng đồng. Câu hỏi về khả năng duy trì thành quả nếu quy mô đầu tư và can thiệp giảm xuống vẫn là mối quan tâm lớn. Truyền lại tinh thần yêu thiên nhiên cho thế hệ trẻ cũng là yếu tố quan trọng để bảo vệ những gì đã gây dựng.

Thị trường chứng khoán chiều nay chứng kiến kịch bản tiêu cực khi VN-Index giảm sâu hơn đáng kể 0,93% (-16,79 điểm), tệ hơn nhiều so với phiên sáng. Độ rộng thị trường rất yếu với 216 mã giảm áp đảo 95 mã tăng, và 140 cổ phiếu đóng cửa giảm từ 1% trở lên. Thanh khoản tăng hơn 39% xác nhận áp lực bán đã gia tăng mạnh mẽ, bên bán chủ động hạ giá và xả hàng. Nhóm VN30 cũng chịu sức ép lớn, với 19/30 mã tiếp tục tụt giá sâu thêm. Nhiều cổ phiếu vốn hóa lớn như VIC (-1,35%), VHM (-1,61%), VCB (-1,52%) và TCB (-1,41%) lao dốc mạnh, gây tâm lý bất an. Toàn bộ 10 cổ phiếu vốn hóa lớn nhất VN-Index đều đóng cửa trong sắc đỏ, 7 mã giảm quá 1%, trái ngược hoàn toàn với động lực phục hồi từ nhóm blue-chips của phiên chiều hôm trước. Dù có những điểm sáng hiếm hoi từ VNM (tăng 4,98% với thanh khoản kỷ lục 756,3 tỷ đồng) và STB (tăng 2,37% nhờ dòng tiền mua tích cực), nhưng chúng không đủ sức chống lại làn sóng giảm giá lan rộng. Midcap cũng hứng chịu phần lớn mức giảm mạnh, với hàng loạt cổ phiếu thanh khoản khá lớn như DPM, BCE, HDC, VDS, CII, CTS, NKG, FTS, DIG, VCG đều giảm trên 3%. Thanh khoản thị trường chủ yếu tập trung vào các mã giảm sâu, với 15 mã giảm trên trăm tỷ đồng, chiếm khoảng 48,2% tổng giá trị khớp lệnh sàn HoSE. Nhà đầu tư nước ngoài tiếp tục bán ròng mạnh thêm 312 tỷ đồng trong phiên chiều, nâng tổng mức bán ròng cả ngày lên khoảng 624 tỷ đồng. Họ tập trung bán ròng TCB, PNJ, MBB, VPB, CTG, VRE, VHM, ACB, VIX, trong khi chỉ mua ròng mạnh VNM, LPB, VND. Diễn biến này cho thấy dòng tiền đang "đóng băng" và thị trường đang "lịm" dần, với tâm lý tiêu cực bao trùm.

00:00 00:00